Văn dự thi mã số 40 của tác giả Lâm Thiên Hương- Hải Phòng
.
BẢN TÌNH CA TỪ BẾN CẢNG NĂM ẤY
Có những cuộc đời mà mỗi chương hồi đều thấm đẫm tình yêu — thứ tình yêu không chỉ gói gọn trong đôi lứa, mà còn hòa quyện với vận mệnh của quê hương. Câu chuyện của bà Nguyễn Thị Thẩn, người con gái trở về từ Tân Thế Giới- Tân Đảo, chính là một bản tản văn đẹp đẽ và đầy xao xuyến như thế giữa lòng thành phố Cảng Hải Phòng.
Năm 1962, lịch sử gọi tên những chuyến tàu hồi hương, và bến Cảng Hải Phòng khi ấy đã đón một cô bé 13 tuổi với đôi mắt trong veo và trái tim nồng nàn tình yêu nguồn cội. Hưởng ứng lời kêu gọi của Bác Hồ, bà theo cha mẹ rời Tân Thế Giới- Tân Đảo, chọn lấy quê hương làm bến đỗ cuộc đời. Có ai ngờ, mảnh đất cửa biển mặn mòi ấy không chỉ là nơi bà cống hiến thanh xuân để đặt những viên gạch đầu tiên cho Hội Việt kiều Hải Phòng, mà còn là nơi định mệnh sắp đặt cho bà gặp ông — ông Nguyễn Thế Hùng.
Tình yêu của hai người không bắt đầu bằng những lời thề non hẹn biển xa vời, mà nảy mầm từ những nhọc nhằn của thời bao cấp, lớn lên qua những mùa hoa phượng đỏ rực trời và bền bỉ như sóng biển Đồ Sơn. Bà mang cái dịu dàng, chắt chiu của người phụ nữ Việt kiều; còn ông là điểm tựa vững chãi để bà vừa tròn vai người vợ hiền, vừa nhiệt thành với công tác hội.
Sự lãng mạn của họ thật lạ kỳ. Nó không nằm ở hoa hồng hay nến thơm, mà hiện hữu trong sự trưởng thành và thành đạt của người con gái — Tổng thư ký Liên đoàn Bóng bàn Hải Phòng. Nhìn cách ông bà nuôi dưỡng tổ ấm và hun đúc nên một người con ưu tú cho nền thể thao thành phố Cảng, người ta hiểu rằng phía sau những vinh quang ấy là sự đồng lòng, là những bữa cơm đầm ấm và những hy sinh thầm lặng của một người mẹ, người cha luôn coi gia đình là báu vật.
Giờ đây, giữa những hành lang trắng của Bệnh viện Việt Tiệp, bản tình ca ấy lại vang lên những nốt nhạc trầm mặc nhưng đầy sức mạnh. Ở cái tuổi lẽ ra phải được thảnh thơi vui vầy cùng con cháu, bà vẫn miệt mài túc trực bên giường bệnh, tự tay chăm sóc ông. Ánh mắt bà dõi theo từng nhịp thở của người bạn đời, đôi bàn tay ấm nóng nắm chặt lấy tay ông như muốn truyền thêm nhựa sống. Đó chính là sự lãng mạn cao cả nhất của tình nghĩa tào khang: Lúc trẻ là người tình, lúc già là đôi tri kỷ, và lúc ốm đau là hơi thở của nhau.
Bà Nguyễn Thị Thẩn — người phụ nữ của lịch sử và tình yêu — vẫn đang viết tiếp những trang đời mình bằng sự tận tụy. Bà cho chúng ta tin rằng: dù thời gian có làm mờ đi những dấu chân trên bến cảng năm xưa, thì lòng yêu nước và tình chồng nghĩa vợ sắt son vẫn sẽ luôn là ngọn hải đăng sáng mãi, sưởi ấm cả một góc tâm hồn người Hải Phòng.
Cầu chúc cho ông sớm bình phục, để tình yêu lãng mạn và bền bỉ của ông bà lại được cùng nhau dạo bước dưới những tán phượng già, như ngày đầu tiên cập bến quê hương.
LTH
.
Hộp thư Thơ Văn với chủ đề “Gương sáng Việt Kiều Hải Phòng” dự thi:
Thời gian qua, BTC đã nhận được Thơ Văn dự thi của các tác giả:
Hải Phòng: Hải Xuân, Lại Xuân Hậu, Nguyễn Hùng, Bùi Xuân Tuấn, Bùi Sỹ Căn, Vũ Ngọc Anh, Hà Thu, Thu Nga, Hải Vân, Lê Minh Dũng, Lâm Thiên Hương; Hà Nội: Nguyễn Thanh Hải, Bùi Đức Thiêm, Nguyễn Lan Hương, Nguyễn Thị Kim; Hưng Yên: Nguyễn Thành; Đà Nẵng: Châu Viết Mơ; Quảng Ninh: Dương Phượng Toại, Nguyễn Thái Phú; TP Hồ Chí Minh: Vương Miện, Nguyễn Vĩnh Bảo; Praha: Hoàng Yến; Ninh Bình: Trần Kế Hoàn, Ngô Xuân Thanh; Mỹ: Trần Thanh Toàn; Cộng hòa Pháp: Nguyễn Nga; Nghệ An: Phan Hữu Cường; Liên bang Nga: Nguyễn Hắc Long; Khánh Hòa: Ngọc Hoa, Trương Thị Bích Chi; Bà Rịa Vũng Tàu: Trần Thắng; CHLB Đức: Trần Thị Lan Anh; Sóc Trăng: Võ Thương; Phú Thọ: Tuyết Nhung; Cần Thơ: Mai Thị Như Ý; Đồng Tháp: Lê Minh Dũng…
Mời các bạn tiếp tục gửi Thơ Văn dự thi. Thơ Văn dự thi xin gửi về email: hoivietkieuhp@gmail.com. Trân trọng cám ơn!
BTC