Văn dự thi mã số 18 của tác giả Võ Thương- Sóc Trăng
.
TÔI TRỞ VỀ BẾN CẢNG HẢI PHÒNG.
Tôi về Hải Phòng vào một buổi sáng sớm, khi sương còn lảng bảng trên sông Cấm. Từ xa, tiếng còi tàu vọng lại, trầm và dài, nghe là biết đã về đến bến cảng quê mình. Bao năm ở nước Nga, quen với tiếng tàu điện chạy trong tuyết, vậy mà chỉ cần nghe tiếng máy tàu nơi này, lòng tôi đã thấy yên.
Con đường về khu bến vẫn còn mùi dầu máy, mùi nước mặn và gió biển. Những chiếc xe chở hàng nối đuôi nhau ra vào cảng. Anh em công nhân bắt đầu ca làm sớm, áo xanh áo cam đã bạc màu nắng gió. Nhìn họ, tôi thấy lại hình ảnh của cha tôi ngày trước – một người công nhân bốc xếp, lưng lúc nào cũng đẫm mồ hôi, tay chai sạn vì dây thừng và kiện hàng.
Ngày ấy, tôi theo cha ra bến. Cha dặn: “Làm nghề này phải chắc tay, chắc chân, nhưng quan trọng nhất là phải sống cho tử tế.” Lời dặn mộc mạc ấy theo tôi suốt những năm tháng làm ăn nơi đất khách. Ở Nga, tôi cũng đi làm thuê, cũng đứng trong kho lạnh, có hôm tuyết rơi dày quá, tay tê cứng không cầm nổi đồ. Những lúc ấy, tôi lại nhớ đến cha và những người công nhân bến cảng Hải Phòng – quen nắng gió, quen vất vả mà ít khi than thở.
Bữa trưa đầu tiên khi trở về, tôi ngồi ăn cùng mấy anh em công nhân quen biết cũ. Chỉ là suất cơm hộp, thêm bát canh rau, nhưng câu chuyện thì rôm rả. Họ kể tôi nghe về những chuyến tàu mới, về ca đêm mệt mà vui, về thành phố đổi thay từng ngày. Nghe giọng Hải Phòng thẳng ruột ngựa, tôi thấy mình như chưa từng đi xa.
Buổi chiều, tôi đứng trên cầu cảng, nhìn từng container được cẩu lên, hạ xuống nhịp nhàng. Công việc nặng nhọc, nhưng trong ánh mắt người lao động vẫn có sự tự hào. Họ biết rằng mỗi chuyến tàu rời bến là mồ hôi của mình theo ra biển lớn. Tôi chợt hiểu, chính những con người lặng lẽ ấy đã giữ cho thành phố này luôn sống động và vững vàng.
Tối về, ngồi trước hiên nhà, nghe gió biển thổi qua con ngõ nhỏ, tôi thấy lòng mình nhẹ đi. Bao năm bôn ba xứ người, cuối cùng điều tôi nhớ nhất lại là những điều rất giản dị: tiếng còi tàu sớm mai, bữa cơm công nhân, mùi dầu máy lẫn gió biển. Hải Phòng không nói nhiều, không hoa mỹ, nhưng giữ người ta lại bằng tình nghĩa và sự bền bỉ của những con người làm lụng nơi bến cảng.
VT
.
Hộp thư Thơ Văn với chủ đề “Gương sáng Việt Kiều Hải Phòng” dự thi:
Thời gian qua, BTC đã nhận được Thơ Văn dự thi của các tác giả:
Hải Phòng: Hải Xuân, Lại Xuân Hậu, Nguyễn Hùng, Bùi Xuân Tuấn, Bùi Sỹ Căn, Vũ Ngọc Anh, Hà Thu; Hà Nội: Nguyễn Thanh Hải, Bùi Đức Thiêm, Nguyễn Lan Hương, Nguyễn Thị Kim; Hưng Yên: Nguyễn Thành; Đà Nẵng: Châu Viết Mơ; Quảng Ninh: Dương Phượng Toại, Nguyễn Thái Phú; TP Hồ Chí Minh: Vương Miện, Nguyễn Vĩnh Bảo; Praha: Hoàng Yến; Ninh Bình: Trần Kế Hoàn; Mỹ: Trần Thanh Toàn; Cộng hòa Pháp: Nguyễn Nga; Nghệ An: Phan Hữu Cường; Liên bang Nga: Nguyễn Hắc Long; Khánh Hòa: Ngọc Hoa; Bà Rịa Vũng Tàu: Trần Thắng; CHLB Đức: Trần Thị Lan Anh; Sóc Trăng: Võ Thương…
Mời các bạn tiếp tục gửi Thơ Văn dự thi. Thơ Văn dự thi xin gửi về email: hoivietkieuhp@gmail.com. Trân trọng cám ơn!
BTC