Văn dự thi mã số 08 của tác giả Nguyễn Thanh Hải- Hà Nội
.
NGHỊ LỰC CỦA NGƯỜI VIỆT KIỀU
Tôi quen chị Trần Thị Lan Anh trong sinh hoạt của cộng đồng những người Việt yêu thơ tại CHLB Đức. Chị sinh năm 1974, quê gốc Tiến Đức, Hưng Hà, Thái Bình – nơi có bến sông nhà Tảo lặng lẽ chảy qua bao mùa dâu bể. Hiện chị sinh sống tại thành phố Aschaffenburg, bang Bayern, CHLB Đức.
Mùa đông năm ấy, tuyết phủ trắng các lối đi. Aschaffenburg khoác lên mình vẻ yên bình rất châu Âu, nhưng sau ô cửa kính lạnh là một người phụ nữ lặng lẽ đối diện với quãng đời đã đi qua. Hai mươi lăm năm trước, cũng vào một mùa đông, chị gặp anh – người đàn ông mang trong mình học vị tiến sĩ, nhưng lại nghèo khó, cô độc và mắc bệnh rối loạn tâm thần. Gia cảnh bấp bênh, bệnh tật khiến anh lạc lõng giữa xứ người. Nhiều mối quan hệ đến rồi rời đi. Chị thì ở lại.
Chị đưa anh vào bệnh viện, đồng hành suốt một tháng điều trị giữa những cơn mê sảng và tuyệt vọng. Khi anh ngỏ lời cầu hôn, chị gật đầu, chấp nhận bước vào một cuộc hôn nhân không đám cưới, chỉ có tờ giấy hôn thú ký trong một buổi sáng lạnh ở Berlin. Đó là quyết định của lòng trắc ẩn, nhưng cũng là khởi đầu cho chuỗi ngày dài nhẫn nại.
Thuốc men giúp anh duy trì sự tỉnh táo, nhưng cuộc sống hôn nhân trôi qua lặng lẽ và nặng nề. Hai đứa con lần lượt ra đời, lớn lên giữa những vỉ thuốc của cha và đôi vai gầy của mẹ. Chị đi làm, gây dựng kinh tế, xây nhà cho gia đình bên chồng, nuôi em chồng ăn học. Từ hai bàn tay trắng, chị mở văn phòng thuế – kế toán, rồi cùng chồng lập công ty phần mềm, giao toàn quyền điều hành cho anh bằng sự tin cậy tuyệt đối.
Khi bệnh tình thuyên giảm, sự nghi kỵ, ghen tuông và bạo lực bỗng xuất hiện. Chị cam chịu vì con, vì gia đình, suốt gần hai mươi năm. Chỉ đến khi các con trưởng thành, học tập và ổn định ở nước ngoài, chị mới đủ can đảm bước ra khỏi cuộc hôn nhân đầy tổn thương ấy. Chị thuê nhà, mở lại văn phòng, lặng lẽ đưa con út rời đi trong một buổi sáng tuyết phủ trắng lối. Anh không níu giữ chị – anh chỉ giữ lại tài sản.
Hai năm sau ly thân, cuộc sống của chị không dễ dàng, nhưng bình yên hơn. Đứa con út sống cùng mẹ, chăm chỉ học hành. Người cha hoàn toàn vắng bóng, không một cuộc gọi, không một lời hỏi han. Chị gánh trọn vai trò của cả cha lẫn mẹ, âm thầm nuôi dưỡng con bằng tình thương và trách nhiệm.
Mùa đông lại về. Tuyết rơi dày ngoài cửa sổ. Trong căn phòng nhỏ, chị ngồi bên con, nhìn ánh mắt trẻ thơ vẫn trong veo hướng về ngày mai. Ở tuổi ngoài năm mươi, chị không còn vẻ đẹp của thanh xuân, nhưng toát lên vẻ đẹp bền bỉ của một người phụ nữ đã đi qua đổ nát mà vẫn giữ được lòng nhân hậu và niềm tin vào cuộc sống.
Câu chuyện của chị Trần Thị Lan Anh là một minh chứng tiêu biểu cho nghị lực của người Việt kiều nơi đất khách: dám hy sinh, dám chịu đựng, dám đứng dậy làm lại từ đầu vì con, vì nhân phẩm và vì một tương lai không khuất phục số phận.
NTH
.
Hộp thư Thơ Văn với chủ đề “Gương sáng Việt Kiều Hải Phòng” dự thi:
Thời gian qua, BTC đã nhận được Thơ Văn dự thi của các tác giả:
Hải Phòng: Hải Xuân, Lại Xuân Hậu, Nguyễn Hùng, Bùi Xuân Tuấn, Bùi Sỹ Căn, Vũ Ngọc Anh; Hà Nội: Nguyễn Thanh Hải, Bùi Đức Thiêm, Nguyễn Lan Hương, Nguyễn Thị Kim; Hưng Yên: Nguyễn Thành; Đà Nẵng: Châu Viết Mơ; Quảng Ninh: Dương Phượng Toại, Nguyễn Thái Phú; TP Hồ Chí Minh: Vương Miện, Nguyễn Vĩnh Bảo; Praha: Hoàng Yến; Ninh Bình: Trần Kế Hoàn; Mỹ: Trần Thanh Toàn; Cộng hòa Pháp: Nguyễn Nga; Nghệ An: Phan Hữu Cường; Liên bang Nga: Nguyễn Hắc Long; Khánh Hòa: Ngọc Hoa; Bà Rịa Vũng Tàu: Trần Thắng;…
Mời các bạn tiếp tục gửi Thơ Văn dự thi. Thơ Văn dự thi xin gửi về email: hoivietkieuhp@gmail.com. Trân trọng cám ơn!
BTC