Văn dự thi mã số 32 của tác giả Mai Thị Như Ý- Cần Thơ
.
NGƯỜI GIỮ LỬA QUÊ NHÀ NƠI TUYẾT TRẮNG
Xuân Bính Ngọ 2026, mưa phùn lất phất trên những hàng bàng già ven sông Cấm. Thành phố Cảng không ồn ào như thường ngày, mà dịu lại trong sắc đào phai và mùi hương trầm quyện khói bếp. Giữa những chuyến bay trở về, có một người đàn ông tóc đã điểm bạc, lặng lẽ kéo vali qua cửa ga quốc tế Cát Bi, tên Trần Trung Dũng, Việt kiều Hải Phòng tại bang Idaho (Hoa Kỳ).
Ông đi xa đã hơn hai mươi năm. Idaho là miền đất của tuyết trắng và những cánh đồng trải dài bất tận. Nhưng trong căn nhà nhỏ của anh, luôn có một góc đặt bàn thờ, một bức ảnh sông Tam Bạc và lá cờ đỏ sao vàng được gấp ngay ngắn. Người ta bảo, sống lâu nơi xứ người rồi sẽ quen. Có thể quen khí hậu, quen ngôn ngữ, quen nhịp sống. Nhưng có những thứ không bao giờ quen được, đó là nỗi nhớ.
Ông chọn cách giữ mối dây với quê hương bằng hành động. Nhiều năm qua, cùng cộng đồng người Việt tại Idaho, anh góp công gây dựng một ngôi chùa làm nơi sinh hoạt tâm linh cho bà con xa xứ. Ngôi chùa ấy không chỉ có tiếng chuông ngân mỗi sớm, mà còn có những lớp học tiếng Việt cuối tuần.
Trong căn phòng nhỏ phủ thảm, lũ trẻ sinh ra trên đất Mỹ ê a đánh vần: “H – Ả – I – Ph – Ò – N – G”. Có đứa phát âm còn ngọng nghịu, nhưng ánh mắt sáng lên khi được nghe kể về một thành phố bên bờ biển Đông, nơi có sóng vỗ và những con người “ăn sóng nói gió”.
“Giữ được tiếng Việt cho các cháu là giữ được cội nguồn,” ông Dũng từng nói vậy. Câu nói nghe giản dị, nhưng phía sau là cả một nỗi trăn trở của người làm cha, làm người con đất Việt.
Không chỉ giữ văn hóa, ông và cộng đồng còn hướng về quê nhà bằng những đóng góp thiết thực. Những đợt vận động quyên góp ủng hộ đồng bào vùng bão lũ, những khoản tiền gửi về giúp đỡ bệnh nhân khó khăn, những chương trình trao học bổng nhỏ cho học sinh nghèo Hải Phòng… Tất cả đều được thực hiện âm thầm như cách người đất Cảng vốn quen làm nhiều hơn nói.
Xuân này, đứng trước sông Cấm, gió biển thổi mạnh làm tà áo khoác khẽ bay. Thành phố đã khác xưa, những cây cầu mới bắc qua sông, những khu đô thị mọc lên nơi bãi bồi cũ. Nhưng trong lòng ông, Hải Phòng vẫn là tiếng rao đêm, là vị mặn của biển, là những buổi chiều tuổi nhỏ đạp xe qua phố Lạch Tray. Tết đoàn viên không chỉ là mâm cơm sum họp. Với những người như ông, đó còn là lời khẳng định dù ở đâu, mình vẫn thuộc về nơi này.
Có thể ông sẽ lại trở về Idaho sau những ngày ngắn ngủi. Tuyết sẽ lại rơi trắng mái chùa nhỏ nơi đất Mỹ. Nhưng trong tim người đàn ông ấy, ngọn lửa quê hương chưa bao giờ tắt. Nó cháy lặng lẽ, bền bỉ như chính cách ông sống.
Và chính những con người như vậy đã làm cho mùa xuân Hải Phòng thêm ấm, không chỉ bởi sắc đào, mà bởi nghĩa tình vượt qua nửa vòng trái đất.
MTNY
.
Hộp thư Thơ Văn với chủ đề “Gương sáng Việt Kiều Hải Phòng” dự thi:
Thời gian qua, BTC đã nhận được Thơ Văn dự thi của các tác giả:
Hải Phòng: Hải Xuân, Lại Xuân Hậu, Nguyễn Hùng, Bùi Xuân Tuấn, Bùi Sỹ Căn, Vũ Ngọc Anh, Hà Thu, Thu Nga, Hải Vân; Hà Nội: Nguyễn Thanh Hải, Bùi Đức Thiêm, Nguyễn Lan Hương, Nguyễn Thị Kim; Hưng Yên: Nguyễn Thành; Đà Nẵng: Châu Viết Mơ; Quảng Ninh: Dương Phượng Toại, Nguyễn Thái Phú; TP Hồ Chí Minh: Vương Miện, Nguyễn Vĩnh Bảo; Praha: Hoàng Yến; Ninh Bình: Trần Kế Hoàn; Mỹ: Trần Thanh Toàn; Cộng hòa Pháp: Nguyễn Nga; Nghệ An: Phan Hữu Cường; Liên bang Nga: Nguyễn Hắc Long; Khánh Hòa: Ngọc Hoa, Trương Thị Bích Chi; Bà Rịa Vũng Tàu: Trần Thắng; CHLB Đức: Trần Thị Lan Anh; Sóc Trăng: Võ Thương; Phú Thọ: Tuyết Nhung; Cần Thơ: Mai Thị Như Ý…
Mời các bạn tiếp tục gửi Thơ Văn dự thi. Thơ Văn dự thi xin gửi về email: hoivietkieuhp@gmail.com. Trân trọng cám ơn!
BTC