Giữ một ngọn đèn trong gió- Thơ Văn dự thi mã số 28 với chủ đề “Gương sáng Việt Kiều Hải Phòng”

Văn dự thi mã số 28 của tác giả Trương Thị Bích Chi- Khánh Hòa

.

GIỮ MỘT NGỌN ĐÈN TRONG GIÓ

Có những thành phố không cần phải kể tên, chỉ cần nhắc đến mùi gió, màu nước và cách con người im lặng trước sóng là người ta đã nhận ra. Thành phố ấy nằm bên biển, nơi mỗi sáng sớm, gió đi qua những mái nhà thấp, mang theo vị mặn rất khẽ, như một lời nhắc rằng ở đây, con người quen sống cùng thử thách từ lâu.

Tôi từng nghĩ, những con người sống ở vùng gió biển sẽ ồn ào, mạnh mẽ theo cách phô bày. Nhưng càng quan sát, tôi càng nhận ra điều ngược lại. Có một kiểu lặng im rất riêng ở họ – lặng im không phải vì né tránh, mà vì đã quen gánh vác. Họ không cần nói nhiều về mình, bởi đời sống hằng ngày đã nói hộ.

Buổi sáng ở thành phố ấy bắt đầu sớm. Khi nhiều nơi còn đang ngủ, những con người đầu tiên đã ra khỏi nhà, vai áo đẫm sương. Họ đi làm không mang theo lý tưởng lớn lao, chỉ mang theo một ý nghĩ giản dị: hôm nay phải làm tròn phần việc của mình. Có người làm việc mấy chục năm trong cùng một xưởng, một bến, một lớp học. Không ai phong họ là anh hùng. Nhưng nếu thiếu họ một ngày, guồng quay chung sẽ khựng lại.

Có một người đàn ông tôi từng gặp, dáng gầy, khuôn mặt sạm nắng. Ông làm công việc không tên, cũng chẳng ai nhớ chính xác ông bắt đầu từ khi nào. Mỗi lần có việc khó, người ta lại tìm đến ông. Ông không hỏi vì sao mình phải làm, cũng không hỏi có được ghi nhận hay không. Ông chỉ lặng lẽ làm, rồi lặng lẽ rút lui. Tôi từng thắc mắc, điều gì giữ ông lại với những việc nặng nhọc ấy suốt từng ấy năm. Ông cười, nói một câu rất ngắn: “Không làm thì ai làm.”

Câu nói ấy theo tôi rất lâu. Nó không hô hào, không triết lý, nhưng chứa đựng một thứ trách nhiệm tự nhiên – thứ trách nhiệm không cần ai giao, cũng không cần ai giám sát. Ở thành phố này, có rất nhiều người như thế. Họ không đứng ở trung tâm ánh sáng, nhưng chính họ là những người giữ cho ánh sáng không tắt.

Gương sáng, nếu gọi như vậy, ở đây không mang hình dáng của sự hoàn hảo. Họ cũng mệt mỏi, cũng có lúc chùn lòng, cũng lo toan cơm áo như bao người khác. Nhưng điều làm họ khác biệt là họ không cho phép mình quay lưng với việc cần làm. Khi việc chung gặp khó, họ tiến lên trước. Khi việc riêng phải hy sinh, họ chấp nhận lùi lại. Không phải vì cao thượng, mà vì họ không quen sống khác.

Có những buổi chiều, thành phố chìm trong màu xám nhạt của mây biển. Gió thổi mạnh, đường phố vắng hơn. Trong những căn nhà nhỏ, có những con người ngồi lặng, tính toán cho ngày mai, cho gia đình, cho công việc. Không ai ghi lại những khoảnh khắc ấy. Nhưng chính ở đó, những lựa chọn âm thầm được đưa ra: tiếp tục chịu đựng hay bỏ cuộc, giữ nguyên tắc hay thỏa hiệp, đứng về phía dễ dàng hay phía đúng đắn.

Nội tâm của những con người ấy không ồn ào. Nó giống như biển lúc không sóng – nhìn thì phẳng lặng, nhưng bên dưới là những dòng chảy mạnh mẽ. Họ có thể không nói ra suy nghĩ của mình, nhưng khi cần, họ hành động rất dứt khoát. Đó là thứ bản lĩnh được hình thành qua năm tháng, qua va chạm, qua việc tự rèn mình trong lao động và đời sống cộng đồng.

Tôi từng chứng kiến một người phụ nữ trung niên, dáng người nhỏ bé, đứng ra nhận phần thiệt về mình để giữ yên một tập thể. Chị không khóc, không kể công. Khi mọi chuyện qua đi, chị trở lại với công việc thường ngày như chưa từng có điều gì xảy ra. Chỉ đến khi vô tình nghe người khác nhắc lại, tôi mới hiểu rằng, có những người chọn cách im lặng để mọi việc được tiếp tục trôi đi nhẹ nhàng hơn.

Ở thành phố này, sự tử tế hiếm khi được gắn bảng tên. Nó nằm trong cách người ta đối xử với nhau lúc không ai nhìn. Trong việc giữ lời hứa dù không có ràng buộc. Trong việc không đẩy cái khó cho người khác. Những điều ấy, nhìn qua thì nhỏ, nhưng cộng lại, tạo thành nền tảng đạo đức vững chắc cho cả một cộng đồng.

Giữa nhịp sống ngày càng nhanh, giữa những đổi thay mạnh mẽ của đô thị hóa, những con người giữ cho mình nhịp sống chậm và chắc ấy càng trở nên đáng quý. Họ không chống lại sự phát triển, nhưng họ âm thầm đặt ra những giới hạn để không đánh mất mình. Họ hiểu rằng, nếu chỉ chạy theo cái mới mà quên đi giá trị cũ, thì thành phố sẽ lớn lên nhưng con người sẽ nhỏ lại.

Có lúc tôi tự hỏi, liệu những ngọn đèn lặng lẽ ấy có bao giờ cảm thấy cô đơn. Có lẽ là có. Nhưng họ không quen than phiền. Họ tin rằng, chỉ cần mình đứng vững ở vị trí của mình, thì dù gió có mạnh đến đâu, ánh sáng vẫn còn đó. Và nếu mỗi người giữ được một ngọn đèn như thế, thành phố sẽ không bao giờ chìm vào bóng tối.

Bài học lớn nhất mà những con người ấy để lại không nằm ở lời khuyên, mà nằm ở cách sống. Họ dạy ta rằng, không cần phải trở thành ai đó đặc biệt để làm điều có ý nghĩa. Chỉ cần làm đúng việc của mình, với lương tâm trọn vẹn, đã là một đóng góp lớn lao. Trong im lặng, họ giữ cho thành phố này một trục đạo đức vững vàng – thứ không thể đo đếm bằng con số, nhưng quyết định chiều sâu của sự phát triển.

Và có lẽ, khi nói về những gương sáng, điều quan trọng không phải là gọi tên họ, mà là giữ lại tinh thần ấy. Giữ trong cách ta lựa chọn mỗi ngày. Giữ trong việc không quay lưng với điều đúng, dù không ai chứng kiến. Như giữ một ngọn đèn trong gió – không phải để soi sáng cả bầu trời, mà để không lạc mất chính mình.

TTBC

.

Hộp thư Thơ Văn với chủ đề “Gương sáng Việt Kiều Hải Phòng” dự thi:

Thời gian qua, BTC đã nhận được Thơ Văn dự thi của các tác giả:

Hải Phòng: Hải Xuân, Lại Xuân Hậu, Nguyễn Hùng, Bùi Xuân Tuấn, Bùi Sỹ Căn, Vũ Ngọc Anh, Hà Thu, Thu Nga; Hà Nội: Nguyễn Thanh Hải, Bùi Đức Thiêm, Nguyễn Lan Hương, Nguyễn Thị Kim; Hưng Yên: Nguyễn Thành; Đà Nẵng: Châu Viết Mơ; Quảng Ninh: Dương Phượng Toại, Nguyễn Thái Phú; TP Hồ Chí Minh: Vương Miện, Nguyễn Vĩnh Bảo; Praha: Hoàng Yến; Ninh Bình: Trần Kế Hoàn; Mỹ: Trần Thanh Toàn; Cộng hòa Pháp: Nguyễn Nga; Nghệ An: Phan Hữu Cường; Liên bang Nga: Nguyễn Hắc Long; Khánh Hòa: Ngọc Hoa, Trương Thị Bích Chi; Bà Rịa Vũng Tàu: Trần Thắng; CHLB Đức: Trần Thị Lan Anh; Sóc Trăng: Võ Thương; Phú Thọ: Tuyết Nhung…

Mời các bạn tiếp tục gửi Thơ Văn dự thi. Thơ Văn dự thi xin gửi về email: hoivietkieuhp@gmail.com. Trân trọng cám ơn!

BTC

Bài viết khác