Tia nắng sớm- Chùm thơ của Phạm Văn Nghiêm

alt

TIA NẮNG SỚM

Chợt gần thoáng lại xa xôi

Lại như quên lệ không lời vấn vương

Hàng cây thay lá ven đường

Mà khi rẽ lối ai thường mộng mơ


Thoảng chừng như nửa thờ ơ

Ngập ngừng xuân bỗng lại ngơ ngẩn tình

Lạ sao cho nỗi riêng mình

Lạ cùng ánh mắt in hình bóng ta


Thời xuân nay đã khác xa

Cành mai vương dáng la đà chiều hôm

Chùm sao xa quá dợp dờn

Khéo chi nhiễu sự càn khôn vướng vòng


Cuộc đời nào mấy ước mong

Phiền chi chia lối cho cong quãng đường


XỨ HOA ĐÀO

Nhấp nhô đồi núi hoa đào

Vẫy chào du khách rẽ vào rừng hoa

Gập gềnh đèo dốc băng qua

Mây vần vó ngựa vờn hoa chíu cành


Nhịp chày giã gạo ầm vang

Vách núi thế tùng kỳ dị

Mũi tên bay vút

Tiếng hú vang rừng

Cáo chồn nháo nhác

Sơn dương trượt dốc, hoẵng ngã nhào


Hương nếp lam vít cong cần rượu

Chờn vờn ánh đuốc

Nhịp trống sàn rung

Sóng ô xoay

Kèn lá vọng

Cành là lao xao

trò chuyện

về những vì sao ngời sáng

và những ngỡ ngàng khi ánh sao rơi


Suối reo điệp khúc

huyền diệu bóng trăng kề

Cỏ khô lồng trong gối

cũng mơ tình sơn khê


HƯƠNG BỒ KẾT

Bàn tay người thợ ảnh - đẩy vô tình

Hai đứa bênh nhau

Lần đầu em như cô dâu

Ôm bó hoa – thơ… tràn ánh mắt

Đất trời đầy ắp nụ duyên

Dòng nước tiếng chim như ngọc

Bốn mùa xuân cả bốn mùa

Vải chín nâng hồng trái mộng

Vỡ sóng ạt ào đẩy giấc mơ

Dồn ánh tím

Xô nhào bậc đá

Hương bồ kết choàng vách lá…


Lúa ngút ngàn dịu ngát đường quê

Khoang cá ngày mai đợi em về…


HƯƠNG MIỀN SÁNG

Ước mơ thầm giấu mãi trong chăn

qua bao mùa giá lạnh

bao chiều nước ngược thuyền xuôi


Ngã ba sông trăng lặn sương mờ

mải miết chèo cong cắt nhàu mặt sóng

Chùm sao chợt va nhằm kỳ vọng

Xé toàng phôi ảo giác

dỡ khuôn vàng gạt những tầng mây

cho nắng đến sớm hơn thường nhật

Đàn ong tất bật

sắc màu chen điệp khúc tình ca

miền sáng xuân tràn

hương rợp cánh hoa


HOA CÚC DẠI

Cùng vẫn nhớ khi xuôi đường nấy

Vườn mai già mùa quả đương tơ

Phần xanh xanh cả trong mơ

Mé ngoài đường vụi nghi vờ cốt mai


Rồi đó dần quen xứ lá

Rồi đó mái dột chèo cong

Mắt trẻ khát đồ chơi tháng 8

Lá xu hào thay gạo chiều đông

Manh áo mỏng buồn xo bếp rạ

Dịch bệnh lùi xa

Thân gầy cũng lớn


Bất chợt trống dong cờ mở

Một hào hứng một ngù ngờ

Quạnh thắt vơ vơ bát cơm cạnh bếp

Rồi một ngày người người như tết

Mắt nâu đăm đắm mong chờ

Đôi môi như cánh đồng khô hạn

Cho dù trái tim xưa

đã thấm hết nước mắt

hồn hoa mãi vẫn vô hồi.


PVN

Video

Mời Quảng Cáo

Lượng truy cập

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay1167
mod_vvisit_counterHôm qua390
mod_vvisit_counterTất cả512034
Hiện có 12 khách Trực tuyến