Các bài thơ dự thi với chủ đề “Hướng thiện” đạt giải

alt

1/Giải nhất:

Lại Xuân Hậu

(Hải Phòng)

ĐOẢN KHÚC CHO CON

Mẹ trở dạ sinh thành các con

Là lúc: Bố được vinh danh làm bố

Mơ ước lớn mà các con thì nhỏ

Bố mẹ tảo tần rau cháo nâng niu


Giặc Mỹ bạo tàn chia cắt thương yêu

Vợ bồng bế con thơ tiễn chồng ra trận

Gian khó bảy năm mừng sao thống nhất

Ngọn gió thanh bình ngất ngây…


Người lính trở về háo hức, mê say

Khát vọng nấu nung chìm vào quên lãng

Vai áo thợ bạc màu mưa nắng

Chút quà nghèo hớn hở đón tay con


Nhìn các con ngày một lớn khôn

Đôi lúc bố cười một mình như kẻ ngốc

Nghĩ thương ai cô độc

Lặn lội tìm nhau đâu…


Đường dài dò dẫm nông sâu

Mái tóc mẹ nhói đau từng sợi bạc

Bố vào ra ngơ ngác

Bồi hồi ngẫm ngợi chuyện muôn xa…


Một sớm nhìn nhau

Hạnh phúc vỡ òa

Nghe các con yêu dặn dò nhau chăm sóc bố

Nước mắt mẹ ánh niềm vui nhảy múa

Bố cười:

Trẻ lại những ngày xưa…

Những ngày xưa

Những ước mơ

Khát vọng thanh xuân dội về từ dĩ vãng

Đầy theo năm tháng…

Các con dệt lên lời

Bố chuốt lại thành thơ!


2/Giải nhì:

Vũ Hoàng Lâm

(Hải Phòng)

CỤ GIÀ BÁN QUẠT GIỮA MÙA ĐÔNG

Cụ già chân run rẩy

Hai tay chống hai cây gậy,

Bước đi, vai khoác quạt nan

Có người đi đường biếu cụ tiền

Cụ lắc đầu không nhận,

Cứ dò dẫm bước đi như mải miết kiếm tìm

Trên mặt hè, gạch vừa lát đã dạn chân chim

Hàng chất đống không biết đâu thật giả

Giữa phường phố, cái cân không còn đâu xấu hổ

Cụ đã đi trên thế gian bao nhiêu năm không mỏi?

Con cái cụ đâu, sao nỡ để cụ ra đường?

Hay tuổi già rối trí lang thang?

Từ bao lâu bếp nhà chưa ấm lửa

Ngọn lửa chưa đủ hồng làn da trẻ nhỏ

Cụ già đi bán quạt giữa mùa đông

Cho những gia đình muốn quạt đỏ lò than

Mà bếp than có phải nhà nào cũng cần quạt

Cụ dò dẫm bước đi như mải miết kiếm tìm

Cụ sẽ dừng chân ở một đoạn đường

Nhưng khi đôi chân vẫn còn bước được,

Cụ vẫn còn đi bán quạt giữa mùa đông.


Tuấn Phong

(Hà Nội)

KHI HOA TÀN NỞ

Khi đã hiểu thế nào là hạnh phúc
Cuộc đời vui từ lúc bước vào yêu

Trái tim say... rung động sớm – trưa - chiều
Sự khao khát trào dâng thành nhựa sống
Viên Nguyệt ái thả tình trong cõi mộng
Quên thân hình bất động - chỉ nằm yên

Hai mươi năm quạnh quẽ chốn phòng riêng
Hồn bay bổng bốn phương nhờ con chữ
Trí thông minh, nụ cười xinh quyến rũ
Đốm lửa yêu thiêu cháy... cả trời thương

Hai ngón tay run rẩy... hóa thiên đường
Trên bàn phím khơi dậy nguồn cảm hứng
Viên Nguyệt ái đi vào lòng công chúng
Truyện ngắn, thơ tình được trao giải nhiều nơi

Hoa tình đời luôn thắm nở trên môi
Khuấy động lòng trai, bao người say đắm
Gửi nhớ, gửi thương... đường xa ngàn dặm
Vẫn ngọt ngào tình bút sẻ chia nhau

Biết nàng thơ thầm lặng chịu nỗi đau
Hàn Lam Sơn giang tay làm điểm tựa
Thổi hồn thơ cháy lên thành ngọn lửa
Gieo mộng tình Nguyệt Ái đẹp như mơ

Hai trái tim đồng cảm đến không ngờ
Từng phút, từng giây rung lên vì thương nhớ
Đôi bạn trẻ nặng tình thơ – duyên nợ
Một lời nguyền nho nhỏ – mãi không phai!


3/Giải ba:

Phan Dũng

(Hải Phòng)

TIẾNG VỸ CẦM Ở SƠN MỸ

Ông không phải nghệ sĩ

Cây đàn lượm từ thùng rác cũ

Bản nhạc nỗi ám ảnh cuộc đời .


Những dân thường , trẻ em , phụ nữ

Chết trong cuộc thảm sát của lính mỹ

Ông chôn chặt nỗi đau tâm hồn .


Mike với cây đàn vĩ cầm lượm được

Người cựu binh Mỹ chơi bản nhạc của mình

Nghe mông lung- sám hối- giãi bày- khát vọng hoà bình


Vắt kiệt sức

Bóp nát trái tim

Đớn đau những tâm hồn nhân hậu .

Vọng lắng trong tiếng đàn , đất trời việt nam

Không hận thù , không chia rẽ

Xanh xanh rừng cây , biển cả, đồng lúa

Học sinh khăn đỏ khúc khích cười vui .


Người cựu binh Mỹ lang thang với cây đàn vĩ cầm

Ru từng gốc cây , mương nước , đường làng Sơn Mỹ

Nơi xưa máu đổ

Tội ác chiến tranh .


Ông không phải nghệ sỹ

Cây đàn lượm từ thùng rác cũ

Bản nhạc nỗi ám ảnh cuộc đời.


Nguyễn Duy Chung

(Hà Nội)

VÔ CAN

Đâu rồi giọt mưa long lanh
Đâu rồi suối ngàn róc rách
Ngang trời nước đổ, dưới đất lệ rơi
Tiếng khóc chìm vào tiếng cây trôi đất lở

Em bé cầm miếng mì khô
ánh mắt ngác ngơ
Không hiểu sao hôm nay mẹ không ngâm trong bát
Cha mẹ em đang bận
Lội bùn tìm trong đổ nát
Cái nồi, cái bát liệu còn không
Mưa vẫn rơi
Đất đá vẫn trôi, bùn vẫn dày hàng tấc
Chỉ nước mắt không còn trên những khuôn mặt ướt.

Rẫy nhà bên chẳng ai phát mì tôm
Mẹ vẫn nằm dưới mái nhà vừa sập
Con chưa biết ở chỗ nào trong mênh mang kia bùn đất
Người cha với những ngón tay bật móng
Bới bùn trong vô vọng bao ngày
Mì giờ đâu có thiết
Thương thay

Trời cao đất dày
Mưa vô thường đâu có hay
Rừng còn đâu mà cần rửa xanh
cần đến kỳ thấm màu vào đất
Đến đận thì mưa vì đâu có biết
rừng đã thành cửa, thành cầu thang
Thành những món đồ tiền tỉ khoe khoang đầy trên mạng
Trong những ngôi nhà phố thị bình an
Trong nhà những người vừa buông câu thương xót

Hãy tự hỏi mình đi
Rừng xanh kia vì đâu thành đồi trọc
Con suối bình yên
Vì đâu thành thác bùn hung ác
Chốn thị thành an lạc
Có vô can?


Nguyễn Hữu Thông

(Hải Phòng)

CHỊ TÔI VÀ NỒI CHÁO
Kính tặng chị Nguyễn Thị Thanh Thúy

Chi hội Liên Lạc Việt Kiều Pháp TP Hải Phòng


Chị tôi tuổi đã cao

Sức yếu, tóc điểm bạc

Con cái động viên chị

Nghỉ ngơi vui tuổi già


Chị nói với các con:

"Cảm ơn Bà đã dạy

Mẹ biết yêu cuộc sống

Và tình yêu con người"

Nay

Mẹ phải gửi

những cánh hoa tâm hồn

đến

những người ,

cuộc sống có khó khăn "...


Và Chị tôi

Ngày nắng như ngày mưa

thầm lặng dậy thật sớm

Giành dụm và nhắt chiu

Say mê và miệt mài

Chăm lo nấu nồi cháo

Giúp người bệnh khó khăn

Điều trị nơi bệnh viện...


Sức yếu, tự đẩy xe

Trên vai, trên trán Chị

Lấm tấm giọt mồ hôi

Cùng bạn bè sẻ chia

Những bát cháo nghĩa tình...


Trong trật tự, yên lặng

Các bà và các mẹ

Các chị và các anh

Ấm lòng nhận phần quà...


Mỗi buổi xong công việc .

Cùng với nỗi vất vả

Là niềm vui của Chị

Đậm tình người ấm áp....


Ơi nồi cháo thiện nguyện!

Tấm lòng vàng

của Chị...!


4/Giải tư:

Bùi Sỹ Căn

(Hải Phòng)

CÔ GIÁO ĐẢO XA

Em nhận thư cô giữa hai trận bão

Phong bì màu xanh như nước biển xanh

Dấu bưu điện ở ngoài hải đảo

Một tháng đường thư xúc động em cầm

Đảo ở nơi cô có biển động, sóng gầm

Cái chấm mực xanh trên bản đồ Tổ quốc

Nơi đối với cô đã thành thân thuộc

Ba năm xa cách đất liền

Đảo ở nơi cô sóng vỗ triền miên

Con thuyền ra khơi dong đèn câu mực

Riêng ngọn đèn cô đêm đêm vẫn thức

Sáng trên trang giấy học trò

Đảo ở nơi cô suốt ngày lộng gió

Giáo cụ trực quan là con ốc, con sò

Tíu tít quanh cô là bầy em nhỏ

Xua đi đôi lúc nhớ nhà

Đảo ở nơi cô con sóng hát ca

Bãi cát còn in dấu chân lưu luyến

Sớm sớm bình minh nhuộm hồng mặt biển

Các em chân sáo đến trường

Đảo ở nơi cô gắn bó yêu thương

Nét chữ mang theo tâm tình hải đảo

Phong bì màu xanh lá thư cô giáo

Cho em thêm một khoảng trời.


Nguyễn Thị Kim

(Hà Nội)

MÁI ẤM TỪ BI

Chiều buông

Tiếng chuông chùa vụn vỡ

Phiêu diêu lan tỏa thinh không

Chợt

tiếng khóc trẻ sơ sinh như xé vào lòng

Đại Đức trụ trì ôm trên tay đứa trẻ đang tím tái

dây rốn lòng thòng -

như sợi dây oan nghiệt trói buộc con người nơi bể khổ trầm luân

Cửa từ bi giành giật tử thần

Cải tử cho con cuộc sống

Rồi kế tiếp 1 trẻ, 2, 3 trẻ rồi 4, 5, 6 trẻ

rồi trên trăm số phận mồ côi

bị chối bỏ từ nơi chúng ra đời …

Những ngày đầu

miệng lưỡi thế gian với bao điều sàm tiếu

bao ánh mắt nghi ngờ… nơi cửa Phật tôn nghiêm

Đại Đức bỏ qua

Với tâm đức dịu hiền - như người mẹ nuôi đàn con trẻ

Chùa còn nghèo

Giọt mưa xuyên mái lá

Chỗ ướt thày nằm

Khô ráo nhường con

Từ rau dưa chúng trong trẻo tâm hồn

Từ những lời răn trong bài kinh, chúng thành con người đúng nghĩa.

Nhìn cái đẹp chính là chân thiện mỹ -

Tham vọng chôn vùi, chối bỏ sân si…

Nam mô đại từ đại bi

Vầng hào quang toát lên từ đạo hạnh

Kính gửi tới thầy

Lòng ngưỡng mộ, biết ơn.


Bùi Hùng

(Hải Phòng)

PHẬN NGƯỜI

Lệch vai gánh cả bão giông
Đường đời sa mạc lồng tồng thúng quang

Quẩy lên cay đắng bẽ bàng
Còn bao cùng tận đi ngang phận người ?!

Cũng là tạo hoá sinh sôi
Mà sao nghiệt ngã mảnh đời riêng em ?!

Kẻ trên lầu các đài sen
Người dưới bùn đất lấm lem tháng ngày

Gánh gồng nỗi đắng giọt cay
Một cành liễu mỏng lắt lay biển đời

Bẽ bàng đến thế mà thôi
Câu thơ đứt nhịp gửi người truân chuyên

Nỗi buồn rơi xuống nhặt lên
Mà sao rưng rức cả miền bão giông

Thương ôi cũng phận má hồng
Trời làm chi nỡ bất công phận người...?!


Bích Đào

(Hải Phòng)

NỖI ĐAU LÒNG MẸ

Mẹ già tựa cửa ngóng tin con

Mong mãi đợi con mắt mỏi mòn

Mái tóc mẹ xanh nay đã bạc

Bặt tin chẳng thấy bóng hình con

Con lạc ở đâu thác ở đâu

Mẹ thương mẹ nhớ những u sầu

Tin con biền biệt còn hay mất

Chia sẻ cùng ai, ai biết đâu

Tuổi Hạc mẹ đây cũng đã già

Còn thêm sớm tối dưỡng nuôi cha

Vết thương ngày ấy còn đau đớn

Dấu vết chiến tranh mãi chẳng nhòa

Mẹ vẫn đợi con vẫn nhớ con

Mong con trở lại với làng thôn

Về vui sớm tối vơi lòng mẹ

Mẫu tử tình thâm nỗi nhớ con


5/Giải khuyến khích:

Nguyễn Văn Thái

(Nam Định)

GIẤC MƠ CHO EM

Thế là em được sang sông
Rũ quên bến cũ lặng không sóng thuyền
Yên rồi thoát ách tật nguyền
Qua cơn dông tố bức duyên lỡ làng

Cầm tay xuống chuyến đò ngang
Bên kia ngút ngát xanh ngàn nương dâu
Bình minh lấp lánh trang lầu
Khói chiều bảng lảng vườn cau giăng hàng...

Xanh làn hoa cỏ bên đường
Mà nghe ai hát cười thương với người
Bướm tìm hoa đóa xinh tươi
Như bông Diên Vĩ chuyển lời ai mong…

Gót son thêu bước vườn hồng
Rung rinh mai trúc ung dung tháng ngày
Đắp mơ đắp mộng cùng say
Vườn xuân đầy nắng xanh ngây ngất tình.


Phạm Thu Hương

(Hải Phòng)

TẤM LÒNG THIỆN NGUYỆN

Bôn ba khắp bốn phương trời

Về quê dành tặng ở nơi sinh thành

Chẳng vì lợi, chẳng vì danh

Tấm lòng thiện nguyện ngọt lành quê hương

Bao nhiêu kỷ niệm vấn vương

Một thời gian khó con đường chông chênh

Khi lên thác, lúc xuống ghềnh

Cái nhân, cái nghĩa bồng bềnh khắc ghi

Thương người ăn ở nhu mì

Thương người bệnh tật bước đi chẳng đừng

Tấm lòng gửi đến người dưng

Cho vơi khó nhọc trên từng bước chân

Về quê sau những phong trần

Tình người là lúc mình cần có nhau

Một người bệnh, mười người đau

Một lời ấm áp tình sau nghĩa gần

Làm thiện nguyện, chẳng phân vân

Tấm lòng gửi tặng thân nhân một nhà

Cho hay tình nghĩa phương xa

Tấm lòng thiện nguyện kết hoa dâng đời.


Nguyễn Thị Hiền

(Hải Phòng)

NGÔI NHÀ TÌNH NGHĨA

Một thời cuộc sống héo hon

Ngôi nhà dột nát đẽo mòn thời gian

Bà con xóm phố họp bàn

Góp công góp của để mang dựng nhà

Kiều bào tình nghĩa phương xa

Về quê thơm thảo ghé qua góp cùng

Ngôi nhà tình nghĩa của chung

Bầu ơi thương lấy bí cùng là đây

Đông qua xuân đến tràn đầy

Ngôi nhà là những xum vầy tình thương

Bao nhiêu cơ cực vấn vương

Tan trong hạnh phúc con đường nở hoa

Trên đất cũ, một ngôi nhà

Xây bằng tình nghĩa người xa bạn gần

Mở cửa gặp cả mùa xuân

Ngôi nhà tình nghĩa quây quần yêu thương.


Nguyễn Tiến Ban

(Hải Phòng)

BẾN GẠCH CHIỀU CUỐI NĂM

Chiều cuối năm,

Căm căm rét,

Bến sông gió thổi buốt đầu.

Người gánh gạch thuê,

Từ dưới boong tàu,

Còng lưng leo dốc.

Chiếc đòn gánh cong,

Với đôi quang bên dài bên cộc,

Nhọc nhằn kĩu kịt gánh nỗi gian truân.

Phố phường đã nhộn nhịp vào xuân,

Quất đào hồng hoa đỏ tím,

Đâu đó nỗi buồn ẩn kín,

Nơi đây cách phố không dài.

Gạch mới ra lò,

Đỏ sắc đào phai,

Có phải gạch xuân,

Ấm nóng.

Nhưng người gánh, bước chân lạnh cóng

Thân quắt, vai u dày

Vết xước hằn tai, rách toạc bàn tay...

Cái đói cồn cào trong dạ.

Chiều hai mươi ba,

Vội vã,

Táo quân về trời.

Nhà giàu thả cá,

Rong chơi.

Ra đến bến sông,

Liệu ông táo, ông công có lạ?!

Nghịch cảnh quá,

Chốn trần gian!

Táo cưỡi cá lên thiên đình, vạn dặm gian nan

Rồi mây trắng sẽ che đi bến nghèo người gánh gạch.

Liệu lên đó có táo nào bẩm mách,

Với ngọc hoàng

Người gánh gạch

Áo rách, chân run...

Chiều cuối năm gió rét mưa phùn,

Cuộc sống mưu sinh,

Trần mình,

Cơ cực.


Trần Thị Hoài Minh

(Chi hội Canada)

TRONG LÒNG BÀ ĐAU

Bon bon trên chiếc ô tô

Một bà già biết liệu lo trên đường

Một mình xuôi ngược bốn phương

Tảo tần quyên góp yêu thương người nghèo

Ngày đêm vượt suối băng đèo

Mì tôm can nước mang theo cứu mình

Bông băng, túi thuốc, kháng sinh

Dụng cụ xăm lốp tự mình sửa xe

Chiếc đài khuya sớm lắng nghe

Nơi nào cần giúp phóng xe tới cùng

Người già, con trẻ chờ mong

Đói cơm rách áo, trong lòng Bà đau!

Dù bà chỉ giúp cháo rau

Qua cơn đói rét bấy lâu, gạo tiền

Bà là Phật, hay là Tiên

Bà từ đâu đến khắp miền dân gian!

Lá lành đùm lá rách tan

Miếng cơm khi đói bằng ngàn khi no

Túp lều che nắng che mưa

Tấm chăn đỡ lúc gió lùa tim gan!

Bà là phụ nữ Việt Nam

Bà hơn, dạ sắt gan vàng phải thua!

TVK

Video

Mời Quảng Cáo

Lượng truy cập

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay315
mod_vvisit_counterHôm qua437
mod_vvisit_counterTất cả344477
Hiện có 48 khách Trực tuyến